Thursday, 29 April 2010

Kiểm toán cũng lỗ ... Of course!

http://sgtt.com.vn/Kinh-te/121552/Kiem-toan-cung-lo-sai-sot-kho-den.html

-----------------------------------

Bình loạn: Y như big 4 kiu litigation pressure vậy! Vừa phải thôi chớ, giàu cứ đòi giàu hoài mà trách nhiệm không chịu là sao?

Tuesday, 27 April 2010

M&A Pru AIA - Market power

http://phapluattp.vn/2010042211421276p0c1014/prudential-mua-lai-aia-thi-truong-co-bi-chi-phoi.htm

------------

Cuối cùng rồi cũng có người la lên: Ê, chúng nó bự quá! Rồi sao?

BRIC - Will they change the new order?

http://cafef.vn/20100427095112160CA32/4-nuoc-muon-thay-doi-trat-tu-kinh-te-the-gioi.chn

Có nói nguồn gốc chữ BRIC:

Các nhà kinh tế học gọi đó là các nước BRIC - gồm các nền kinh tế phát triển nhanh nhất và có tiềm năng trở thành lớn nhất thế giới.

Người nghĩ ra từ “BRIC” là nhà kinh tế học hàng đầu của Goldman Sachs – Jim O’Neil. Năm 2001, ông đã nhận định rằng: “Trong 10 năm tới, đóng góp của các nước BRIC, đặc biệt là Trung Quốc, vào GDP của thế giới sẽ tăng, dẫn đến việc các diễn đàn quyết định chính sách của thế giới sẽ được tổ chức lại để phù hợp với lợi ích của các nước BRIC”.

Goldman Sachs: cơ chế sòng bạc

http://cafef.vn/20100422092920591CA32/song-bac-goldman-sachs.chn



Goldman Sachs đã hoạt động như một sòng bạc và thực chất của vụ scandal gian lận liên quan tới Goldman Sachs và “tay chơi” John Paulson còn là vấn đề chính trị.

Hôm 16/4 vừa qua, phố Wall lại một lần nữa rung chuyển sau khi Uỷ ban chứng khoán Mỹ (SEC) cáo buộc Goldman Sachs - tập đoàn tài chính hàng đầu nước Mỹ - về tội cố tình che giấu sự xung đột lợi ích trong mua bán chứng khoán được đảm bảo bằng tài sản thế chấp làm các nhà đầu tư thiệt hại 1 tỷ USD.


Vấn đề này, thực chất đã được SEC nắm bắt phần nào nhưng vụ việc giờ mới được phơi bày ra ngoài ánh sáng. Dưới đây là bài viết trên Tờ Montrealgazette.


Hai năm trước đây, Uỷ ban chứng khoán Mỹ (SEC) đã nắm được những nội tình cơ bản về thương vụ dẫn tới scandal vừa được công bố rộng rãi trên các phương tiện đại chúng. Bây giờ, chính quyền của Tổng thống Obama đang cố gắp ép quốc hội Mỹ thông qua Luật “cải cách hệ thống ngân hàng”. Các mũi tên của chính quyền đang nhắm tới ngành tài chính và SEC đã chọn được một thời điểm cực kỳ hợp lý để làm bùng lên ngọn lửa tức giận trong nhóm những người căm ghét ngân hàng.


Ở châu Âu, Thủ tướng Anh Gordon Brown làm nóng cuộc bầu cử ở đây bằng cách gọi Goldman Sachs là “thiếu đạo đức”. Trong khi đó đối thủ đảng Dân chủ Tự do của Brown là Nick Clegg buộc tội hệ thống ngân hàng toàn cầu đang “liều lĩnh và tham lam”.


Sự thật thì tinh vi hơn nhiều. Trước khi quả bóng bất động sản nổ ra, John Paulson - một tay chơi giầu có thông mình và có tầm nhìn xa ở phố Wall (ông chủ quỹ đầu tư Paulson & Co và là một khách hàng của Goldman Sachs) đã nhận ra được rằng thị trường nhà đất “bị đẩy giá lên quá cao”, và “rất nhiều tài sản bất động sản thế chấp đã được các tay chơi thực thụ rút lui khỏi”.


Ông Paulson cũng đã nhận ra rằng (cho dù muộn, và giống như tất cả những người khác) rằng các chương trình NINJAS (không lợi nhuận, không việc làm và không tài sản) của chính phủ có thể mang lại những phiếu bầu nhưng không tạo ra được các tài sản đầu tư tốt. Tuy nhiên, điểm mấu chốt lúc đó là có rất ít người đồng ý với các kế hoạch này. Đó là một sức ép lên Paulsson và ông ta muốn đánh cược rằng mình đúng.


Những tay chơi cho rằng giá bất động sản có thể tăng lên tận cung mây là đối tượng Paulsson muốn tận dụng. Và ông ta đã yêu cầu Goldman - tổ chức đang vận hành một trong rất nhiều “sòng bạc” mà ở đó bất cứ sự đánh cược nào cũng có thể xảy ra - lập ra một “bàn chơi” với đặc điểm nổi bật là tính đầu cơ lớn. Đó là NINJAS - một hình thức tài sản dựa trên thế chấp ở cấp độ thứ 3. Paulson đứng sau và ủng hộ cho kế hoạch này.


Paulson và Goldman đã để cho thế giới biết rằng bất cứ ai muốn đánh cược ở chiều ngược lại với Paulson (những người cho rằng bong bóng bất động sản tiếp tục phình ra…) có thể tới sòng bạc và ném tiền vào đó. Paulson đã giúp để thiết kế ra một loạt các tài sản thế chấp dạng như vậy.


Nếu những người chống đối có cơ sở, bao gồm sự thất bại của Goldman, thì vai trò của Paulson đã bị đe doạ. Nhưng ở chiều ngược lại, Paulson sẽ nổi tiếng trong giới đầu tư.


Goldman khi đó không muốn chọc giận các khách hàng. Do đó, tập đoàn này đã chọn cách tung ra một số “lá bài tốt” lên bàn chơi. Về cách này hay cách khác, Goldman không là người tham gia vào cuộc đánh cược này. Lợi nhuận của tập đoàn đến từ việc vận hành trò chơi, và thu phí đối với tất cả những người tham gia, kể cả người đánh lên hay đánh xuống.


Khi mà các sản phẩm có tài sản thế chấp nói trên được hình thành, những tay chơi thông minh sẽ lao vào mua. Paulson khi đó sẽ bán khống. Điều này có nghĩa là ông ta sẽ vay các tài sản của những tay chơi thông minh vừa mua được rồi bán cho những tay chơi thông minh khác.


Paulson cam kết với những người cho vay nói trên rằng sẽ trả lại những tài sản đó vào một thời điểm theo thoả thuận. Sau đó Paulson chuyển toàn bộ số tài sản đó thành tiền. Giả dụ, Paulson bán một số tài sản trị giá 100 USD cho Ngân hàng Royal Bank of Scotland. Sau đó, thị trường lao dốc (đúng như kỳ vọng của Paulson). Ông ta mua lại các tài sản đó với giá thấp hơn, chẳng hạn ở mức 10 USD. Paulson tất nhiên là giữ đúng cam kết là trả tài sản cho người cho mượn. Mức lợi nhuận thu về cho vụ “bán khống” này là 90. Và những tay chơi thông minh là người thua lỗ.


Điều này cũng giống như nếu bán có thể bán chiếc hộp game X Box của con bạn với giá 100 USD trước thời điểm X Box 360 ra đời, thì bạn sẽ cảm thấy rất hài lòng. Hài lòng là vì sau đó bạn có thể mua lại một chiếc X Box cũ với giá chỉ có 10 USD (chiếc máy này vẫn hoạt động bình thường, và những đứa trẻ nhà bạn sẽ không nhận biết được sự khác biệt)


Trong bất cứ trường hợp nào, Paulson chỉ là một trong rất nhiều người đánh xuống (đánh cược rằng giá sẽ giảm), và Goldman chỉ là một trong nhiều nhà vận hành sòng bạc - nơi cung cấp phòng chơi cho cả người đánh lên (đánh cược giá lên) và đánh xuống.

-------------------------------------------
Bài này nói rõ ràng: GS làm sòng bạc, Paulson chơi với đám tay chơi quí tộc khác. GS vẫn giàu. Paulson hay ai chết kệ người ta.

Giống sàn vàng VN thôi.

Cho nên rõ ràng nói, nên mở sòng cho người ta chơi, nhưng mình đừng làm cái thì là khỏe. Nhìn ở khía cạnh này NH còn ngon hơn casino.

Lãi suất & lạm phát

Lãi suất và lạm phát world wide

http://cafef.vn/20100422024226457CA32/lai-suat-co-ban-se-tang-khong-ngung.chn

Citigroup bảo lạm phát thấp tháng 4 chưa có gì để vội mừng

http://cafef.vn/20100426064329473CA32/citigroup-ty-le-lam-phat-2010-cua-viet-nam-co-the-tang-len-gan-11.chn

-----------------------------------------

Ai đi vay mua nhà ở Anh Mỹ thì đi vay gấp, không thôi mốt trả lãi cao!

Tin Tài chính - Ngân hàng tháng 4 - Quyết định lãi suất

http://cafef.vn/2010042703304815CA34/6-thang-lien-tiep-lai-suat-co-ban-bang-dong-viet-nam-duy-tri-o-muc-8nam.chn

Hôm nay (27/04), Thống đốc Ngân hàng Nhà nước (NHNN) Việt Nam đã ký Quyết định số 1011/QĐ-NHNN ngày 27/4/2010 quy định mức lãi suất cơ bản bằng đồng Việt Nam là 8%/năm và có hiệu lực thi hành kể từ ngày 01/5/2010.

Lãi suất tái cấp vốn của NHNN đối với các tổ chức tín dụng vẫn được giữ nguyên mức cũ là 8,0%/năm; Lãi suất tái chiết khấu của NHNN đối với các tổ chức tín dụng là 6,0%/năm; Lãi suất cho vay qua đêm trong thanh toán điện tử liên ngân hàng và cho vay bù đắp thiếu hụt trong thanh toán bù trừ của NHNN đối với các ngân hàng là 8,0%/năm.

Hiện tại, các ngân hàng cũng như người vay vốn hay người gửi tiền đã không còn quan tâm nhiều đến lãi suất cơ bản khi các khoản vay (ngắn hạn cũng như trung và dài hạn) đều được cho vay với lãi suất thỏa thuận. Trong khi đó, các ngân hàng cũng đã chủ động huy động vốn với lãi suất vượt 10.5%/ năm.

Vừa qua, trong buổi làm việc với các ngân hàng ngày 20/04, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã yêu cầu NHNN cần theo dõi xử lý kịp thời, phấn đấu đưa lãi suất huy động khoảng 10%/năm và cho vay 12-13%/năm, góp phần khuyến khích xuất khẩu và hạn chế nhập siêu.

http://cafef.vn/20100426021922371CA34/tin-tai-chinhngan-hang-ngay-264.chn

Các khoản cho vay thu mua tạm trữ cà phê được Ngân sách Nhà nước hỗ trợ lãi suất (HTLS) 6%/năm, trong thời hạn tối đa là 6 tháng (tính từ ngày 15/4/2010 đến ngày 15/10/2010) và thời gian cho vay thu mua tạm trữ cà phê được HTLS là 3 tháng (từ ngày 15/4/2010 đến ngày 15/7/2010). (lý do làm cái này là tại giá cà phê giảm quá ...

http://www.businessweek.com/news/2010-04-21/vietnam-may-have-400-000-tons-of-unsold-coffee-as-plan-starts.html

nhưng sự việc thiệt ra nghiêm trọng hơn bề ngoài

http://www.taipeitimes.com/News/bizfocus/archives/2010/04/25/2003471400)


--------------------------------------

Bình loạn

Thủ tướng chỉ định mục tiêu lãi suất vậy, rồi cũng chỉ định mục tiêu lạm phát. Mai mốt 2 cái này không đạt, NHNN có ai bị khiển trách không đây?

Monday, 26 April 2010

Bài học cho dân Trí thức - nhứt là PhD

http://www.tuanvietnam.net/2010-04-23-nguoi-that-viec-that-ma-khong-that-



Thế là ông tiến sĩ kinh tế trở thành nhà kinh doanh bất đắc dĩ, phụ trách một xí nghiệp đời sống cỏn con như để chứng minh cho thái độ cống hiến của người trí thức khi xã hội cần. Khổ nỗi, bên dưới anh là một bộ máy mang tính tập thể chung chung, trong đó nổi bật lên có trưởng phòng kế hoạch, người thường xuyên "đạo diễn" nhiều thương vụ mà những sai phạm đã đưa giám đốc Phan Tường Vân vào tù do chữ ký của anh gắn liền với trách nhiệm về những hợp đồng làm ăn không có khả năng thanh toán. Số nợ lên đến cả tỷ đồng, nhân vật chủ chốt là trưởng phòng kế hoạch đã cao bay xa chạy, xí nghiệp giải thể. Ông tiến sĩ ôm trọn gói nợ.

Đó là con người đáng thương hơn đáng tội, một nạn nhân chứ không phải là kẻ chủ mưu. Không chỉ là nạn nhân của người cộng sự mà còn là nạn nhân của một tình hình nhiễu nhương trong làm ăn vào những năm cuối thập niên 80. Anh ngây thơ đến mức không thể hiểu rằng vào thời kỳ 1987-1988 làm ăn chụp giật, phải là những tay lì lợm mới vượt qua khỏi cơn sóng dữ. Anh không phải là tay lì lợm, cũng không phải là người có đầy đủ thuộc tính của nhà kinh doanh. Anh ảo tưởng rằng tri thức trong sách vở có khả năng thắng được mánh mung, lường gạt. Anh không học thuộc được câu của người đời: "Đi với bụt mặc áo cà sa, đi với ma mặc áo giấy".

Cái môi trường làm ăn bát nháo đó hoàn toàn không phù hợp với một nhà nghiên cứu như anh. Anh đã chọn sai điểm rơi của sự cống hiến, không như trước đây liên tục bảy năm anh làm chuyên viên kinh tế cho Ủy ban Khoa học Kỹ thuật Thành phố Hồ Chí Minh, dù chỉ là một thứ công việc tạm bợ qua ngày.

--------------------------------------
Bình loạn

Bài này nói lên một số điều đáng chú ý:
1/ Đừng tưởng học cao (cao học :)), học PhD gì đó, thì có thể làm chuyên gia, làm doanh nghiệp được. Nhứt là PhD là được train để làm academic (theo người viết thì còn xa thiệt xa cái gọi là scientist), nếu ra làm doanh nghiệp, thì cũng là một anh/chị học việc như ai. Đối với dân học Quantitative research của business (giống cái người dư hơi để viết cái bình loạn này), cùng lắm ra làm Quants cho IB, Quant Data analysts hay gì đó. Với cái chuyện đùng 1 cái ra làm director, hay manager thì chắc khác hẳn. Đi bàn hợp đồng với khách hàng không thể nói OLS hay GMM, càng không thể bàn về EMH.

Hồi xưa lúc mới làm trader, 1 đàn anh dạy mình nhiều thứ xong kêu ra thử chợ trời ngoại tệ của HCM hay Hà Nội, cầm cái laptop đủ thứ model và chấp nối reuters luôn, coi có làm lại dân buôn ngoại tệ không biết Anh văn, tay cầm có cái máy tính casio có 10 số và cộng trừ nhân chia thôi không. Nhờ cái bài học này mà mình tồn tại cho tới giờ. Sau này có nhiều người nói học ở nước ngoài cho lắm xong về VN ứng dụng được cái gì đâu, mình nghĩ lại thì thấy ứng dụng được cái gì hay không là coi người ta hiểu về VN bao nhiêu. Nếu không hiểu nhiều thì có chịu làm học việc học những cái locals của Việt Nam từ đầu hay không rồi mới tính. Một người không biết gì hết về cái môi trường VN thì làm sao ứng dụng được gì. Người mới bắt đầu không biết gì hết về một cái môi trường mới thì phải làm người học việc, học lại cái cơ bản nhứt. Người học việc là người học việc, ai cũng như nhau, có bằng phổ thông trung học hay PhD thì cũng như nhau (chỉ mong PhD không học hỏi chậm hơn người ta, nhứt là bản thân cái người đang bình loạn này :))). Nếu không chấp nhận tui là PhD mà bắt tui học việc à, thì phải đi kiếm cái chỗ khác mà mình hiểu về nó và người ta không bắt mình học việc để làm thôi. Cái chỗ nó train mình tốn cơm tốn gạo 5 3 năm là cái chỗ more likely cho mình khỏi học việc mà mình cũng (có thể) làm được liền.

2/ Ai giỏi cái gì thì làm cái đó. Ráng "cống hiến" sai chỗ thì mệt lắm. Bởi mới nói dân businessmen phải có bản lĩnh, vì họ chả biết họ làm ăn cái nào tốt, phải ráng mà thôi (Steve Jobs làm Mac, iphone thành công chắc gì làm search engine giỏi; còn Bill Gates qua làm smartphone hay fashion, hay Warren Buffet đi mở công ty cạnh tranh với Cocacola thì ai biết ra sao - cái này là tùy intuition của mỗi người). High risk - high return mà. Có người nói nhiều businessmen giỏi cái gì, toàn lừa lọc người ta. Thiệt ra mấy người đó giỏi ở chỗ lừa lọc người ta lâu vậy mà hổng bị ai chém hết trơn, mà cũng không bị lừa lại cho chết (có người làm ăn lâu năm nói với mình là không tin ai đi làm ăn ở VN mà không bị vài lần mắc bẫy, chỉ là coi mình cao tay với lì đòn cỡ nào).

3/ Dù ai nói môi trường kinh doanh VN giờ sao, chứ nghĩ lại so với hồi xưa khá lắm rồi.

4/ Disclaimer: Người bình loạn không chịu bất cứ trách nhiệm gì về những lời bình loạn trên và không thể cite tên bất kỳ ai có liên quan trong đoạn bình loạn. Người bình loạn cám ơn Facebook đã có application để link đến trang blogspot của mình. Người bình loạn cám ơn tác giả bài viết trích ở trên vì một bài viết nhiều thông tin và cám ơn TS Trần Hữu Dũng đã để link tới bài này trên Viet-studies. Cuối cùng, lâu lâu điên 1 chút, bà con quen biết nhớ thông cảm.